Bài
Ðọc I: Cv 14, 18-27
"Các ngài thuật cho
giáo đoàn nghe những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài".
Trích sách Tông đồ
Công vụ.
Trong những ngày ấy,
có mấy người Do-thái từ Antiôkia và Icôniô đến xúi giục dân
chúng. Họ ném đá Phaolô, và tưởng rằng Phaolô đã chết, nên
kéo ngài ra bỏ ngoài thành. Nhưng đang khi các môn đồ đứng
xung quanh ngài, ngài liền chỗi dậy đi vào thành, và hôm
sau, ngài cùng Barnaba đi sang Ðerbê. Khi đã rao giảng Tin
Mừng cho thành này và dạy dỗ được nhiều người, các ngài trở
lại Lystra, Icôniô và Antiôkia, củng cố tinh thần các môn
đồ, khuyên bảo họ giữ vững đức tin mà rằng: "Chúng ta phải
trải qua nhiều nỗi gian truân mới được vào nước Thiên Chúa".
Nơi mỗi hội thánh, các ngài đặt những vị niên trưởng, rồi ăn
chay cầu nguyện, trao phó họ cho Chúa là Ðấng họ tin theo.
Sau đó, các ngài sang
Pisiđia, đi đến Pamphylia. Sau khi rao giảng lời Chúa tại
Perghê, các ngài xuống Attilia, rồi từ đó xuống tàu trở về
Antiôkia, nơi mà trước đây các ngài đã được trao phó cho ơn
Chúa để làm công việc các ngài mới hoàn thành. Khi đến nơi,
các ngài tụ họp giáo đoàn, thuật cho họ nghe những gì Thiên
Chúa đã làm với các ngài và đã mở lòng cho nhiều dân ngoại
nhận biết đức tin. Các ngài còn ở lại đó với môn đồ trong
một thời gian lâu dài.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp
Ca: Tv 144, 10-11. 12-13ab. 21
Ðáp: Lạy Chúa,
các bạn hữu Chúa nhận biết vinh quang nước Chúa (x. c. 12a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Lạy Chúa,
mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân
của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang
nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài. - Ðáp.
2) Ðể con cái loài
người nhận biết quyền năng và vinh quang cao cả nước Chúa.
Nước Ngài là nước vĩnh cửu muôn đời, chủ quyền Ngài tồn tại
qua muôn thế hệ. - Ðáp.
3) Miệng tôi hãy xướng
lời ca ngợi khen Chúa, mọi loài huyết nhục hãy chúc tụng
danh Chúa tới muôn đời. - Ðáp.
Alleluia: Ga 16, 28
Alleluia, alleluia! -
Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, bây giờ Thầy
lại bỏ thế gian mà về cùng Cha. - Alleluia.
Phúc Âm: Ga 14, 27-31a
"Thầy ban bình an
của Thầy cho các con".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy để lại bình an cho các con,
Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con
không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và
đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy
đi, rồi Thầy sẽ trở lại với các con. Nếu các con yêu mến
Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ
Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi
việc xảy ra, để khi việc xảy ra, thì các con tin. Thầy không
còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã đến.
Nó không có quyền lực gì đối với Thầy. Nhưng để cho thế gian
biết rằng Thầy yêu mến Cha, thì Thầy làm như Cha đã truyền
dạy".
Ðó là lời Chúa.

Chủ đề "Thày là sự sống" cho
Mùa Phục Sinh sau Tuần Bát Nhật Phục Sinh theo chiều kích
Liên Hệ Thần Linh của Tuần Lễ thứ 5 vẫn tiếp tục được tỏ
hiện trong bài Phúc Âm Thứ ba hôm nay. Ở chỗ tâm hồn cảm thấy được bình an nhờ được hiệp nhất nên một với Thiên Chúa, đến độ, tràn đầy niềm vui thần linh ngay khi không còn điểm tựa thiết yếu
nhất của mình nữa, bởi đã như thể đạt được cùng đích
của mình rồi vậy:
"Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban
cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo
kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh
em đã nghe Thầy bảo: 'Thầy ra đi và đến cùng anh em'. Nếu
anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi
về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. Bây
giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi
xảy ra, anh em tin".
"Bình
an" của Thiên Chúa đây, như
bài Phúc Âm cho thấy, trước hết không phải "theo kiểu
thế gian", ở chỗ
trấn an lương tâm để hành ác, hay thứ bình an vắng
bóng chiến tranh hay không có khủng hoảng hoặc không bị thử
thách, không có sợ hãi và buồn chán, như thực tế rõ ràng cho
thấy ngày nay, ngay tại xã hội văn minh nhất thế giới là Hoa
Kỳ này vẫn không biết chết lúc nào vì luật cho phép duỳng
súng v.v., vẫn thường xẩy ra những hiện tượng xuống đường
chống đối những gì không hợp với mình hay bất lợi cho mình
v.v., mà là ngay trong lúc gian nan khốn khó vẫn không xao xuyến sợ hãi gì. Bởi luôn tin tưởng vào
Thiên Chúa ở mọi nơi, trong mọi lúc và hết mọi sự.
"Bình an" của Thiên Chúa đây không
phải con người đã nhiễm lây nguyên tội tự mình mà có được,
cho dụ họ "thiện tâm", mà chỉ có những ai được Thiên Chúa ở
cùng, được Thiên Chúa thương thôi, đúng như lời các thiên
thần từ trời xuất hiện ở cánh đồng Belem trong Đêm Thánh Vô
Cùng đã vang lên: "Vinh danh Chúa cả trên trời, bình an
dưới thế cho người Chúa thương" (chứ không phải "cho
người thiện tâm" - Luca 2:14), một "bình an" con
người đã tự đánh mất khi bất tuân lệnh Chúa nghe theo ma quỉ
ăn trái cấm, và là một "bình an" vì thể chỉ có thể
được phục hồi sau khi Chúa Kitô Phục Sinh, toàn thắng tội
lỗi và sự chết nơi chính bản thân Người để nhờ đó Người có
thể thông ban cho loài người, trước hết là Giáo Hội của
Người nơi các vị tông đồ vào tối ngày thứ nhất trong tuần và
vào một tuần sau đó (xem Gioan 20:19,26).
Đó là "bình an" của Thiên Chúa, còn
"bình an của Thày" là của chính Chúa Kitô thì sao,
"bình an" Người muốn ban cho các môn đệ của Người
thì như thế nào, nếu không phải là Thày bình an cho dù "buồn
đến chết được" (Mathêu 26:38) trong Vườn Cây Dầu vào
đêm Thứ Năm Tuần Thánh, vì Người vẫn "bình an" sẵn
sàng tuân theo Thánh Ý Cha tối cao của Cha Người!? Nếu không
phải là Thày vẫn "bình an" khi tỏ ra vô cùng hiền
lành nhân hậu chỉ biết thương cảm và tha thứ cho thành phần
lên án tử cho Người, hành khổ Người và sát hại Người: "Lạy
Cha xin Cha tha cho họ vì họ lầm không biết việc họ làm"
(Luca 23:34)?! Nếu không phải Người vô cùng "bình an"
"xin phó thác linh hồn Con trong tay Cha" (Luca
23:46), cho dù Người có cảm thấy "Chúa Trời của Tôi ơi,
Chúa Trời của Tôi ơi, nhân sao Ngài lại bỏ rơi Tôi?"
(Mathêu 27:46).
Tại sao Chúa
Giêsu lại nói đến bình an với các môn đệ trong lúc này, nếu
không phải vì ngay sau đó Người báo trước cho các vị biết về
than phận theo Người của các vị, ở chỗ “Thày đi rồi Thày sẽ trở lại cùng các con” như Người đã nói trước ở đầu đoạn 14 cũng phúc
âm Thánh Gioan. “Thày đi” đây là đi chịu chết, “để dọn chỗ cho các
con” (Gioan 14:2-3), tức
làm gương cho các vị, và “Thày sẽ trở lại cùng các
con” đây là để “Thày
ở đâu các con cũng ở đó với Thày” (Gioan 14:3), vì tôi tớ không trọng hơn chủ và sứ giả không
trọng hơn vị sai đi (xem Gioan 13:16), nghĩa là các tông đồ
cũng sẽ chịu gian nan khốn khó như Người, nhưng nhờ Người ở
với các vị mà các vị vẫn bình an như thường, vẫn không sợ
chết mà còn chiến thắng sự dữ như Người và với Người.
Hai chi tiết trong bài phúc âm hôm nay cũng
cho thấy là Chúa Giêsu nói với các môn đề về bình an liên
quan đến thân phận theo Người là Đấng khổ nạn và tử giá đó
là: Thứ nhất, “Thày về cùng Cha vì Cha trọng hơn Thày”, ở chỗ, Cha muốn Người hy sinh cho phần rỗi các linh hồn thì Người
cũng cần phải tuân theo như vậy; và thứ hai, “Thầy không còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã
đến. Nó không có quyền lực gì đối với Thầy”, nghĩa là quyền lực sự dữ có sát hại Người đi nữa
cũng là cơ hội để Người chu toàn sứ vụ cứu độ của Người mà
thôi, chứ không phải là quyền lực hỏa ngục thắng được Người “là
sự sống lại và là sự sống” (Gioan 11:25).
Bài Đọc 1 (Tông Vụ
14:19-28)
Điển hình cho những tâm hồn được thừa hưởng bình an đích thực của
Thiên Chúa nhờ sống mật thiết Liên Hệ Thần Linh với Ngài
bằng một lòng tin tưởng cậy trông phó thác nơi Ngài, hoàn
toàn bình an không hề nao núng sợ sệt, đó là Tông đồ Phaolô,
vị đã bị ném đá mà vẫn còn sống sót và vì thế vẫn còn tiếp
tục hăng say với sứ vụ "loan báo Tin Mừng":
"Bấy giờ có những người Do-thái từ An-ti-ô-khi-a và
I-cô-ni-ô đến, thuyết phục được đám đông. Họ ném đá ông
Phao-lô rồi lôi ông ra ngoài thành, vì tưởng ông đã
chết. Nhưng khi các môn đệ xúm lại quanh ông, ông đứng dậy
và vào thành. Hôm sau, ông trẩy đi Đéc-bê cùng với ông
Ba-na-ba. Sau khi đã loan Tin Mừng cho thành ấy và nhận khá
nhiều người làm môn đệ, hai ông trở lại Lýt-ra, I-cô-ni-ô và
An-ti-ô-khi-a. Hai ông củng cố tinh thần các môn đệ, và
khuyên nhủ họ giữ vững đức tin. Hai ông nói: 'Chúng ta phải
chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa'. Trong mỗi
Hội Thánh, hai ông chỉ định cho họ những kỳ mục, và sau khi
ăn chay cầu nguyện, hai ông phó thác những người đó cho
Chúa, Đấng họ đã tin".
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
PS.V-3.mp3